PC Quảng Ngãi: Thơ viết về người thợ đường dây

07:39 - 15/06/2020  |  280 lượt xem

Chia sẻ Chia sẻ
Nếu tìm những câu thơ hay viết về tình yêu thì nhiều vô kể, vì ai chẳng trải qua nên cảm nhận về tình yêu thật đầy đủ. Nhưng tìm những câu thơ viết về người thợ đường dây, quả thật không nhiều - thường là thơ của những người trong cuộc viết về đồng đội, về công việc của chính mình. Họ cũng có những sự lãng mạn cần thiết để những công việc hàng ngày trở nên thi vị và ý nghĩa hơn, tạo niềm vui, sự gắn bó với nghề nghiệp của mình. Dưới đây là trích dẫn từ những vần thơ tô điểm thêm hình ảnh của những người thợ đường dây, là tiếng lòng của những người trong cuộc.

Làm việc trên cao (so với mặt đất) là một đặc trưng của nghề thợ đường dây, nhờ gần gũi với đất trời, với thiên nhiên tạo nên tấm lòng rộng mở.

Thợ đường dây thường ở trên cao,

Nên tầm nhìn rất rộng

Dưới chân ta là đồng ruộng

Trên đầu ta là mây trắng

Chim trời vỗ cánh bay xa…

(Thợ đường dây – Phạm Trung Quyết)

Nơi nào có những đường dây ngang dọc quê hương đều có công sức, bàn tay của người thợ đường dây. Công việc hoàn thành là niềm hạnh phúc vô biên khiến nhạc lòng như muốn cất lên:

Ô hay điện kéo về làng

Ai nhìn cũng ngỡ cung đàn mùa thu

(Lời ru – Trần Gia Trực)

Quê em giờ đổi khác

Cột điện đứng giăng hàng

Hoa sứ cười trong nắng

Khiến lòng người xôn xao

(Nguồn hạnh phúc – Nguyễn Xuân Tư)

Lưới điện vận hành ổn định là mục đích cao nhất của công tác quản lý vận hành. Người thợ đường dây đóng góp vào mục đích đó như những chiến sỹ ở trận tiền. Là người thợ nên luôn luôn ý thức rằng lưới điện hết sức cần thiết đối với đời sống kinh tế xã hội, được so sánh như mạch máu cần cho cơ thể con người. Người thợ luôn sẵn sàng lên đường khi lưới điện yêu cầu:

Sự cố đường dây anh chẳng ngại gì

Mưa rừng, vắt lá, trèo đèo, vượt sông

Phải làm cho mạch máu lưu thông

(Điện về vùng cao – Trần Minh Chiến)

Những ngày mưa mất lối người đi

Ơi Ba Động, Ba Xa, Ba Lế, Ba Vì

Ngày lũ quét đường dây nghiêng ngã

Con suối nhỏ bỗng chồm lên vật vã

Nước mênh mông không có lối về

Ơi như ngày đông giá lạnh tái tê

Đêm thức giấc choàng tay ôm đồng đội

(Tâm tình người thợ - Phạm Trung Quyết)

Tính xung kích luôn cần nơi người thợ, công việc đòi hỏi thật khẩn trương mang lại ánh sáng cho mọi nhà:

Bữa cơm vội vàng

Áo quần suốt ngày ẩm ướt

Lội xuống bùn sâu, ngâm mình trong nước

Vực dậy từng nhánh rẽ gần, xa

Dựng lại cột, kéo lại dây, thay sứ, thay xà…

(Nhật ký người thợ vận hàng DZ & TBA – Trần Văn Phu)

Và cũng thật tự nhiên, trong những khuôn mặt rám nắng ấy có những phút xao lòng:

Tránh sao những phút xao lòng

Vợ ở miền xuôi mong nhớ cháy lòng

Con bảy tuổi chẳng mấy khi gặp bố

Mấy chàng thợ trẻ vẫn mơ về thành phố

Nhớ dáng hình ai, sớm, tối đi về

(Hạnh phúc – Phạm Trung Quyết)

Nhưng cũng là con người ấy, khi vào cuộc thì trong lòng như có lửa, sẵn sàng xung trận

Công việc ở đây không tính phút, tính giờ

Sự cố bất ngờ:

Mười hai giờ đêm vẫn lao về phía trước

Đồng chí ơi, đây là lời đất nước

(Tâm tình người thợ – Phạm Trung Quyết)

Dòng điện hôm nay được so sánh với ngọn lửa ngày xưa khi Prometheus ăn trộm lửa từ các vị thần đem về trái đất phục vụ loài người thoát khỏi cảnh "ăn lông ở lỗ".

Bạn thử tưởng tượng một ngày không có điện thế giớ sẽ như thế nào và đây chính là điều mà chúng ta phải luôn ghi nhớ:

Phải giữ lấy dòng điện này

Như cha ông mình ngày xưa giữ lửa

Quá khứ - Tương lai ở hai đầu

Còn chúng mình ở giữa

Mũ trên đầu rực sáng ánh sao mai

(Tâm tình người thợ – Phạm Trung Quyết)

Và hạnh phúc của người thợ đường dây thật đơn giản, thật tự nhiên, nghe tiếng trẻ học bài, đêm về mẹ vẫn ngồi khâu áo:

Hạnh phúc

Ấy là khi ánh điện bừng lên

Mẹ già rưng rưng mắt lệ

Ê a tiếng trẻ học bài

(Hạnh phúc – Phạm Trung Quyết)

Những vần thơ trên như một thông điệp gửi gắm đến những người công nhân ngành điện, đặc biệt là những người thợ đường dây phải làm việc an toàn, luôn lạc quan, yêu đời, tự tạo ra niềm vui trong công việc bao giờ cũng là niềm vui bền vững nhất.

Văn Tuyên

07:39 - 15/06/2020  |  280 lượt xem

Chia sẻ Chia sẻ

TIN BÀI ĐỌC NHIỀU