Học tập Bác Hồ về “Tự phê bình và phê bình”

16:39 - 01/07/2020  |  224 lượt xem

Chia sẻ Chia sẻ
Phê bình thường được hiểu là sự xem xét, đánh giá, chỉ ra một cách cụ thể những khuyết điểm, thiếu sót của ai đó để góp ý, giúp sửa chữa khắc phục và tiến bộ. Tuy nhiên việc phân định rạch ròi phê bình "việc" chứ không phê bình "người" đôi lúc ở một tổ chức hay cá nhân còn hiểu sai, dẫn đến việc phê bình bị lợi dụng, sai mục đích, đặc biệt là các dịp nhận xét đánh giá đảng viên, đề bạt bổ nhiệm và các kỳ diễn ra đại hội đảng các cấp.
Học tập Bác Hồ về “Tự phê bình và phê bình”

Người thợ trẻ hăng say lao động trên những công trình điện

Trong công tác xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên tắc tự phê bình và phê bình luôn được đặc biệt coi trọng. Có thể khẳng định rằng, chính nhờ thực hiện nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình mà Đảng ta đã tồn tại và phát triển lớn mạnh, vượt qua bao sóng gió. Trong suốt cuộc đời mình, nhiều lần Chủ tịch Hồ Chí Minh nói và viết về vấn đề này. Người thường đặt mệnh đề “tự phê bình” lên trước, như với hàm ý “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng chỉ rõ: “Mục đích phê bình cốt để giúp nhau sửa chữa, giúp nhau tiến bộ… Vì vậy, phê bình cũng như tự phê bình phải ráo riết, triệt để, thật thà, không nể nang, không thêm bớt” và “phê bình việc làm chứ không phê bình người”.

Phê bình việc làm chứ không phải phê bình người là một quan điểm nhân văn, xuyên suốt của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi nêu lên điều này, Người dường như đã dự liệu tình huống một số người, đứng trước khuyết điểm của đồng chí, đồng đội thì “như đối với hổ mang, thuồng luồng”, nhân “giậu đổ, bìm leo” bới móc, xúc phạm đến nhân phẩm, cuộc sống đồng chí. Trong thực hiện tự phê bình và phê bình, cần nêu cả ưu điểm và chỉ ra khuyết điểm của mình cũng như đồng chí mình; thực hiện phê bình “việc” chứ không phê bình “người”. Thế nhưng đây đó vẫn còn một số cá nhân thiên về vạch khuyết điểm của người khác theo kiểu “bới lông tìm vết” để làm giảm uy tín của nhau; thiên về phê bình người khác mà không nghiêm khắc tự phê bình, nhất là ở thời điểm trước khi tiến hành đại hội, trước khi cấp ủy Đảng xem xét, cất nhắc, bổ nhiệm, đề bạt cán bộ.

Cống hiến và tận tâm trong công việc là nét đẹp văn hóa của những người thợ điện miền Trung

Trái lại cũng có những người cơ hội, thực dụng, khi thực hiện kiểm điểm, phê bình cấp trên thường chỉ nhấn mạnh ưu điểm, nịnh hót để được lòng cấp trên. Điều này không chỉ gây ra tình trạng mất đoàn kết, mất dân chủ trong tổ chức đảng, ảnh hưởng đến kết quả đánh giá chất lượng đảng viên, tổ chức đảng, mà còn ảnh hưởng đến tư tưởng, quyết tâm phấn đấu, nhất là với đảng viên trẻ, khi họ chưa có nhiều kinh nghiệm trong tu dưỡng, rèn luyện, thực hiện nhiệm vụ, trong giải quyết mối quan hệ với các đảng viên trong chi bộ; làm họ mất đi động lực để phấn đấu, giảm sút sức chiến đấu của chi bộ, nếu kéo dài sẽ làm thui chột động cơ phấn đấu của đảng viên.

Thực trạng trên do nhiều nguyên nhân, nhưng chủ yếu do cấp ủy, bí thư chi bộ chưa làm tốt công tác quán triệt phương châm tự phê bình và phê bình cho cán bộ, đảng viên; chưa kịp thời chấn chỉnh hoặc xử lý nghiêm những trường hợp lợi dụng phê bình để nói xấu, hạ uy tín của nhau. Cùng với đó, nhận thức của một số đảng viên về phê bình “việc” chứ không phê bình “người” chưa triệt để. Mục tiêu và cách thức phê bình của Hồ Chí Minh có quan hệ thống nhất biện chứng với nhau, đó là xuất phát từ con người, tất cả vì con người. Do vậy, việc sử dụng “vũ khí phê bình” nhất định phải dựa trên điểm xuất phát này, để phê bình đúng cách, đúng lúc, đúng chỗ, đúng nơi. Làm được như vậy, chắc chắn việc phê bình và tự phê bình thu được hiệu quả cao, ngược lại thì thất bại, thậm chí mở đầu cho quá trình ghen ghét, đố kỵ, mâu thuẫn sau này.

“Lời nói chẳng mất tiền mua - Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, nghìn đời nay nhân dân đã đúc kết nên những giá trị nhân văn sâu sắc của lời ăn, tiếng nói. Thấu hiểu truyền thống dân tộc, Chủ tịch Hồ Chí Minh, xuất phát từ mục đích phê bình để làm việc tốt hơn, đoàn kết hơn, thống nhất hơn, đã luôn quan tâm nhắc mỗi cán bộ, đảng viên cần phải có cách phê bình phù hợp, khiến người được phê bình dễ tiếp thu, tự giác sửa chữa. Để khắc phục tình trạng trên, phát huy vai trò của tự phê bình và phê bình trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, các cấp ủy, tổ chức đảng, nhất là bí thư cấp ủy cần làm tốt công tác giáo dục, quán triệt các văn bản, chỉ thị của Đảng về tự phê bình và phê bình; duy trì nghiêm các chế độ sinh hoạt, phát huy dân chủ, đề cao tự phê bình nhưng phải có sự định hướng, lãnh đạo. Các đồng chí giữ cương vị lãnh đạo, người đứng đầu cần phát huy vai trò nêu gương trong thực hiện chức trách nhiệm vụ, gần gũi với quần chúng, nêu gương tự phê bình; đồng thời hướng dẫn các đảng viên, nhất là đảng viên trẻ chuẩn bị ý kiến, tham gia đóng góp trong các buổi sinh hoạt, trong tự phê bình và phê bình. Cần chấn chỉnh kịp thời những nhận thức sai lệch về mục đích của phê bình, nhất là với những cá nhân cố tình lợi dụng phê bình để nói xấu, hạ bệ lẫn nhau. Học tập Bác về tự phê bình và phê bình là xuất phát từ mục tiêu giản dị: tất cả vì con người và vì hạnh phúc của mọi người.

Ngọc Phúc

16:39 - 01/07/2020  |  224 lượt xem

Chia sẻ Chia sẻ

TIN BÀI ĐỌC NHIỀU