Sự tử tế và tận tâm

11:39 - 16/09/2020  |  987 lượt xem

Chia sẻ Chia sẻ
Hắn một kẻ vừa đi làm lại sau cả tháng nằm nhà thất nghiệp vì Covid-19. Có nằm mơ hắn cũng chẳng nghĩ được đến một lúc một kẻ sức dài vai rộng như hắn lại thất nghiệp nằm nhà dè sẻn từng đồng trong cái thẻ ATM còi cõm đã bạc màu cỏ úa.
Sự tử tế và tận tâm

Ảnh minh họa

Hắn công nhân, thuê được căn nhà nhỏ trong cái hẻm vừa đủ một chiếc xe máy, nắng thì ngột ngạt, mưa thì nước tràn vào tận giường. Sau đợt cách ly xá hội, mọi thứ dần trở lại quỹ đạo vốn có, nhưng dường như công việc vẫn chưa trở lại với hắn. Công ty hắn chưa có nhiều đơn hàng nên sản xuất cầm chừng, một ngày chỉ làm một ca. Thế là hắn lại phải xách chiếc xe máy cà tàng tăng ca Grab.

"Ngày gì mà xui..." hắn lầm bầm dắt xe vào nhà sau cả buổi phơi nắng ngoài đường dưới cái nắng 40 độ mà chỉ "nổ" được một "cuốc" hơn chục ngàn. Chẳng kịp bỏ nón bảo hiểm, hắn với tay rót cốc nước đầy, tu ừng ực, chân đá vào công tắc cái quạt ở góc nhà. Quái, cái quạt ko quay, hay là bị lỏng phích cắm... Loay hoay sửa lại phích, bật lại quạt, cũng chẳng có gì. Hắn với tay bật công tắc đèn, đèn cũng ko sáng. "Ái chà, lại mất điện nữa rồi. Mấy cha nhà đèn ni hết giờ cúp điện hay reng mà cúp buổi trưa..." hắn vừa đi vừa chửi, dường như cái nóng ngoài trời càng làm cho con người hắn thêm bực dọc.

Với tay chụp lấy điện thoại, hắn bấm ngay đến số chăm sóc khách hàng điện lực in trên tờ hóa đơn. Một giọng nữ nhẹ nhàng "Dạ, Trung tâm chăm sóc khách hàng xin nghe...". Chẳng kịp để bên kia nói hết lời, hắn như một quả bom chỉ chờ được kích nổ. Bao nhiêu bực bội, bao nhiêu dồn nén bắt đầu tuôn ra bằng những lời nói khó nghe "Trưa nắng nóng ri mà cúp điện hả, cúp cúp cái..." Đầu bên kia vẫn nhẹ nhàng hỏi "Anh ở địa chỉ nào để bọn em đến kiểm tra ạ". Gằng lên từng tiếng hắn đọc địa chỉ nhà với rất nhiều dấu xẹt (/). "Dạ bọn em sẽ đến kiểm...", chẳng kịp để bên kia nói hết câu hắn cúp máy, ném cái điện thoại vào góc nhà. Chắc vì cái điện thoại đời cô lựu nên hắn mới ném tự tin như vậy.

 "Trời chi mà nóng, nóng chi nóng lắm rứa…" hắn lại chửi, hết chửi nhân viên điện lực hắn lại chửi trời. Nhưng trời trên cao quá, nghe đâu đc tiếng hắn chửi, mà nóng thì cả làng, cả nước này nó nóng chứ nóng riêng gì hắn. Loay hoay một lúc chợt có tiếng gọi vọng vào từ ngoài cửa.

"Có ai ở nhà không?"

Đang bực hắn gằng giọng nói cộc lốc:

"Hỏi chi đó...?"

"Tui nhân viên điên lực đến kiểm tra, nãy anh có báo cúp điện hả?".

Được thế lấn tới, hắn bắt đầu sa sả.

"Đó ông vô mà kiểm tra đi, nắng nóng ri mà mấy ông cúp điện xem có đc không? Làm ăn rứa đó hả?"

Anh nhân viên áo cam mồ hôi nhể nhại, mặt sạm đen vì nắng vẫn điềm tĩnh, chắc đối mặt với những khách hàng như hắn anh gặp nhiều rồi, quá quen rồi.

"Anh cho tui vào kiểm tra thử...".

Anh điện lực nhìn cẩn thận trong mớ dây treo trên cột đi vào nhà, đến thùng công tơ điện anh dừng lại mấy giây.

"Cạch..."

"Anh xem thử đã có điện chưa?", anh áo cam nói điềm đạm.

Bất chợt hắn sực nhớ. Hôm qua nghe mấy bà hàng xóm kháo nhau nhà bà M cuối hẻm xém cháy vì chập điện, sáng nay trước khi ra khỏi nhà hắn cúp luôn áp tô mát cho yên tâm.

Hắn lắp bắp, giọng lí nhí trái ngược hẳn với khi nãy

"Có... có rồi anh...".

Rồi anh áo cam dặn dò gì đó, nhưng mà lúc này hắn chẳng còn nghe được gì. Xấu hổ quá, hắn ước có cái khe nào dưới đất mà chui xuống. Đứng trong nhà, cảm nhận được luồng gió mát từ chiếc quạt phả vào người, ái ngại nhìn anh nhân viên áo cam lại tiếp tục xông pha giữa trưa hè nắng gắt, hắn chợt nhận ra thứ làm hắn mát ko ở làn gió mà ở sự tử tế và tận tâm.

VP

11:39 - 16/09/2020  |  987 lượt xem

Chia sẻ Chia sẻ

Tin tức khác

TIN BÀI ĐỌC NHIỀU